History Podcasts

Andronikos III Palaiologos

Andronikos III Palaiologos



We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.


Andronikos III Palaiologos

Kun Andronikoksen isä Mikael kuoli vuonna 1320, yritti keisari riistää häneltä oikeudet kruunuun. Andronikos kapinoi isoisäänsä vastaan. Hänellä oli vahvat tukijoukot, ja ensimmäinen sisällissota päättyi vuonna 1325, kun hänet julistettiin hallitsijakumppaniksi. Riita jatkui vielä myöhemmin, ja vanha Andronikos syöstiin vallasta vuonna 1328.

Andronikosken tärkein ministeri oli Johannes Kantakuzenos (myöhemmin keisarina Johannes VI). Andronikoksen aikana sodittiin miltei koko ajan ottomaaneja vastaan. He saivat vallattua lähes koko Vähän-Aasian. Nikaia kaatui vuonna 1331 Osman I:lle ja Nikomedeia vuonna 1337.

Andronikos sai vallatua takaisin alueita Thessaliassa ja Epeiroksessa, mutta ne hävittiin ennen hänen kuolemaansa Stefan Dusanin johtamalle Serbialle. Andronikos yritti myös elvyttää rappeutunutta laivastoa ja sai vallattua takaisin Lesboksen ja Khioksen saaret genovalaisilta.

Andronikos kuoli 1341, ja häntä seurasi hänen poikansa Johannes V Palaiologos.


Hodnocení [ editovat | editovat zdroj ]

Způsob jakým převzal Andronikos III. vládu, nebyl zrovna ideální. Císař se však projevil jako schopný vládce, který alespoň na čas zastavil nezadržitelný úpadek Byzantské říše. Účinnými reformami říši posílil. Podařilo se mu obnovit loďstvo a na rozdíl od svých předchůdců se nespoléhal na nespolehlivé zahraniční žoldnéře.

Císař sám o sobě nebyl zrovna nejschopnějším, ale úspěch jeho vlády spočíval v tom, že se dokázal obklopit zkušenými muži, jako byl pozdější císař Jan Kantakuzenos, kteří spravovali říši za císaře, zatímco on se věnoval válečným tažením. Došlo tak k jakémusi přerozdělení vládní moci do několika oblastí. Nemůžeme Andronikovy ani upřít jeho válečné úspěchy, za jeho vlády se sice již zhroutila východní hranice, ale netoliko jeho vinou. Východní hranici nebyla věnována dostatečná pozornost od obnovení Byzantské říše a Andronikos se mohl již pokusit pouze ochránit zbylá území. Dále císař utrpěl porážku od Bulharů, ale na druhou stranu se mu podařilo zastavit postup Srbů. Vítězstvím nad Epirem, Thesálií a latinskými knížectvími se sjednocení Balkánu přiblížil víc, než kterýkoliv císař od smrti Manuela I. Komnena. Andronikos bývá moderními dějinami poněkud opomíjen. Je nutno zdůraznit, že po jeho předčasné smrti nastal rapidní pokles byzantské moci.


Monarches similar to or like Andronikos III Palaiologos

Senior Byzantine court title that was bestowed on the sons or sons-in-law of reigning emperors, and initially denoted the heir-apparent of the Byzantine emperor. Also granted in the states under Byzantine cultural influence, such as the Latin Empire, the Second Bulgarian Empire, the Serbian Empire and its successor states , and the Empire of Trebizond. Wikipedia

Conflict that broke out in the Byzantine Empire after the death of Andronikos III Palaiologos over the guardianship of his nine-year-old son and heir, John V Palaiologos. It pitted on the one hand Andronikos III's chief minister, John VI Kantakouzenos, and on the other a regency headed by the Empress-Dowager Anna of Savoy, the Patriarch of Constantinople John XIV Kalekas, and the megas doux Alexios Apokaukos. Wikipedia

Ruled by the Palaiologos dynasty in the period between 1261 and 1453, from the restoration of Byzantine rule to Constantinople by the usurper Michael VIII Palaiologos following its recapture from the Latin Empire, founded after the Fourth Crusade , up to the Fall of Constantinople to the Ottoman Empire. Known as the late Byzantine Empire. Wikipedia

The naval force of the East Roman or Byzantine Empire. Direct continuation from its Imperial Roman predecessor, but played a far greater role in the defence and survival of the state than its earlier iteration. Wikipedia

The Byzantine–Ottoman wars were a series of decisive conflicts between the Ottoman Turks and Byzantines that led to the final destruction of the Byzantine Empire and the rise of the Ottoman Empire. Sacked and occupied by the Fourth Crusaders, an important moment of the Christian East–West Schism. Wikipedia

List of Roman and Byzantine empresses. Woman who was the wife of a Roman emperor, the ruler of the Roman Empire. Wikipedia

List of the Byzantine emperors from the foundation of Constantinople in 330 AD, which marks the conventional start of the Byzantine Empire , to its fall to the Ottoman Empire in 1453 AD. Only the emperors who were recognized as legitimate rulers and exercised sovereign authority are included, to the exclusion of junior co-emperors (symbasileis) who never attained the status of sole or senior ruler, as well as of the various usurpers or rebels who claimed the imperial title. Held to begin with the Roman Emperor Constantine the Great, the first Christian emperor, who rebuilt the city of Byzantium as an imperial capital, Constantinople, and who was regarded by the later emperors as the model ruler. Wikipedia

Emperor of Trebizond for one day, July 30, 1341, and from May 3, 1344 to December 13, 1349. Younger son of Emperor John II of Trebizond and Eudokia Palaiologina. Wikipedia


Family

Andronikos III was first married in 1318 with Irene of Brunswick, daughter of Henry I, Duke of Brunswick-Lüneburg she died in 1324. They had an unnamed son, who died shortly after birth in 1321.

Andronikos III married as his second wife, in 1326, with Anna of Savoy, who was a daughter of Count Amadeus V, Count of Savoy and his second wife Marie of Brabant, Countess of Savoy. Their marriage produced several children, including:

    (born 18 June 1332) , despotes (designated successor) , who married Michael Asen IV of Bulgaria
  • Eirene Palaiologina (renamed Maria), who married Francesco I Gattilusio

According to Byzantine historian Nicephorus Gregoras, Andronikos also had an illegitimate daughter, Irene Palaiologina of Trebizond, who married emperor Basil of Trebizond and took over the throne of the Empire of Trebizond from 1340 to 1341. [5]

In his Dictionnaire historique et Généalogique des grandes familles de Grèce, d'Albanie et de Constantinople (1983), Mihail-Dimitri Sturdza mentions a second illegitimate daughter of Andronikos, who converted (likely under duress) to Islam under the name Bayalun as one among several wives of Öz Beg Khan of the Golden Horde. [6] Detlev Schwennicke does not include this daughter in Europäische Stammtafeln: Stammtafeln zur Geschichte der Europäischen Staaten (1978), and the theory of her existence may reflect theories of Sturdza.


Succession and Legacy

Andronikos III died at Constantinople, aged 44, on 15 June 1341, possibly due to chronic malaria. [6] Historians contend that his reign ended with the Byzantine Empire in a still-tenable situation and generally do not implicate deficiencies in his leadership in its later demise. John V Palaiologos succeeded his father as Byzantine emperor, but at only 9 years of age, he required a regent.

The energetic campaigns of emperor Andronikos III simply lacked sufficient strength to defeat the imperial enemies and led to several significant Byzantine reverses at the hands of Bulgarians, Serbians, and Ottomans. Andronikos III nevertheless provided active leadership and cooperated with able administrators. The empire came closest to regaining a position of power in the Balkans and Greek peninsula after the Fourth Crusade. The loss of a few imperial territories in Anatolia, however, left the Ottoman Turks posed to expand into Europe.

Within a few months after the death of Andronikos III, controversy over the right to exercise the regency over the new emperor John V Palaiologos and the position of John Kantakouzenos as all-powerful chief minister and friend of Andronikos led to the outbreak of the destructive Byzantine civil war of 1341–47, which consumed the resources of the empire and left it in an untenable position. The weakened Byzantine Empire failed to prevent the formation of the Serbian Empire or, more ominously, the Ottoman invasion of Europe.


Andronikos được sinh ra ở Constantinopolis vào ngày sinh nhật lần thứ 38 của ông nội. Năm 1320, Andronikos vô tình gây ra cái chết của anh trai Manuel rồi ít lâu sau cha của họ qua đời vì đau buồn. Vụ giết người và hành vi phóng đãng chung của Andronikos và phe cánh của ông, hầu hết là con cháu các thế gia vọng tộc lớn của Đông La Mã, đã dẫn đến sự rạn nứt sâu trong các mối quan hệ giữa ông với ông nội Andronikos II Palaiologos. Andronikos II quyết định từ bỏ ngôi vị của đứa cháu, nhân đó Andronikos III bèn trốn khỏi kinh thành và tụ tập bè đảng ủng hộ mình ở Thracia. Từ đó ông tiến hành một cuộc nội chiến gián đoạn chống lại ông nội mình, lúc đầu ông đành chịu công nhận đứa cháu nội là đồng hoàng đế rồi về sau mới bị Andronikos III phế truất vào năm 1328.

Cơ quan hành chính đầy hiệu quả dưới thời trị vì của Andronikos III là do vị megas domestikos của ông là Ioannes Kantakouzenos nắm giữ, trong khi Hoàng đế lại mải mê săn bắn hoặc chinh chiến. Một liên minh với người anh rể Mikhael Asen III của Bulgaria chống lại Stefan Uroš III Dečanski của Serbia đã thất bại trong việc đảm bảo bất kỳ lợi ích, cũng vì Serbia đã đánh bại Bulgaria trước đó khi tham gia với Đông La Mã trong trận Velbazhd (nay là Kyustendil) vào năm 1330. Những nỗ lực của Andronikos III để bù đắp cho thất bại này bằng cách sáp nhập xứ Thracia của Bulgaria cũng thất bại vào năm 1332, khi ông bại trận trước vị tân Hoàng đế của Bulgaria Ivan Alexander ở Rousokastron. Việc nghị hòa với Bulgaria được bảo đảm nhờ sự nhượng bộ lãnh thổ và một cuộc hôn nhân mang tính ngoại giao giữa mấy đứa con của hai vị hoàng đế.

Những năm tiếp theo đã chứng kiến ảnh hưởng của Đông La Mã ở Tiểu Á dần tan biến kể từ khi Orhan của người Thổ Ottoman thống lĩnh quân mã đánh bại Andronikos III ở Pelekanos vào năm 1329, rồi lần lượt đánh chiếm Nicaea năm 1331 và Nicomedia năm 1337. Sau đó, chỉ Philadelpheia và một số ít các cảng là vẫn còn nằm dưới quyền kiểm soát của Đông La Mã ở Tiểu Á. Trước đó Andronikos III đã thực hiện việc thu hồi các đảo Lesbos và Chios từ Martino Zaccaria vào năm 1329 và Phocaea năm 1334 từ vị thống đốc Genova cuối cùng Domenico Cattaneo. Tuy nhiên điều chỉ như muối bỏ bể khi muốn ngăn chặn bước tiến quân của người Thổ.

Dưới thời Stefan Uroš IV Dušan, Serbia đã bắt đầu bành trướng thế lực của mình sang lãnh thổ Đông La Mã ở Macedonia, tiến chiếm Ohrid, Prilep, Kastoria, Strumica và Edessa vào khoảng năm 1334. Vị thống đốc Thessaloniki mới được bổ nhiệm là Syrgiannes Palaeologos đã bỏ sang phía Serbia và giúp họ tiến quân vào Macedonia. Quân Serbia dưới sự chỉ huy của Syrgiannes sắp tiến tới gần Thessaloniki thì đột nhiên bị thuộc tướng Đông La Mã Sphrantzes Palaiologos trở mặt giết chết. Điều này đã đẩy quân đội Serbia rơi vào tình trạng hỗn loạn. [1] Vào tháng 8 năm 1334 Stefan Dusan và Andronikos cùng tiến hành nghị hòa, trong đó có thỏa thuận cho phép lực lượng của Andronikos tái kiểm soát các vùng miền ở Macedonia mà Syrgiannes đã chiếm được. [2] Dù có những khó khăn khi Andronikos III củng cố việc Đông La Mã mở rộng quyền kiểm soát xứ Thessaly vào năm 1333 và Epirus vào năm 1337, bằng cách lợi dụng các cuộc khủng hoảng liên tiếp tại những công quốc này.

Andronikos III còn tiến hành tái tổ chức hải quân Đông La Mã (gồm 10 tàu chiến vào năm 1332) và cải cách hệ thống tư pháp bằng cách thành lập một ban hội thẩm gồm bốn bồi thẩm đoàn mà ông chỉ định là "Hội thẩm của người La Mã". Khi nhìn lại Triều đại của ông có thể nói là đã kết thúc trước khi tình hình của Đế quốc Đông La Mã không còn giữ vững được nữa. Dù chịu một số thất bại không đáng kể vào tay người Bulgaria, Serbia và Ottoman, Hoàng đế đã trị vì đế chế bằng sự lãnh đạo tích cực và chịu hợp tác với các quan lại, hơn hẳn bất kỳ người tiền nhiệm của ông trong việc tái thiết lập quyền kiểm soát bán đảo Hy Lạp của Đông La Mã kề từ cuộc Thập tự chinh thứ tư. Nhà du hành Hồi giáo Ibn Battuta trong cuốn hồi ký có nhắc đến lần gặp gỡ Andronikos III khi đến viếng thăm Constantinopolis vào cuối năm 1332.

Nicaea cho đến năm 1261 đóng vai trò là thủ đô mới của đế chế thì giờ đây bị người Thổ Ottoman bao vây. Vào mùa hè năm 1329, Andronikos III đã quyết định điều quân xông pha giải vây trong một lần thất bại tại trận Pelekanon vào ngày 10 tháng 6 rồi chẳng bao lâu sau thì kinh thành thất thủ vào năm 1331. Không cam chịu để Nicomedia hoặc một vài pháo đài khác còn lại ở Tiểu Á chịu chung số phận, Andronikos III đành chịu dâng thư cầu hòa và nộp cống xưng thần, thế nhưng vẫn không ngăn được Đế quốc Ottoman xâm chiếm Nicomedia vào năm 1337. Andronikos III vì chuyện này mà lòng buồn phiền mãi không thôi, lâu ngày trở chứng sinh bệnh rồi sau qua đời ở Constantinopolis lúc mới 44 tuổi vào năm 1341. Trong vòng vài tháng, quyền nhiếp chính thuộc về đứa con thơ là Ioannes V Palaiologos và địa vị của người bạn thân kiêm đại thần toàn năng của Andronikos là Iohannes Kantakouzenos, đã đẩy cả đế chế rơi vào một cuộc nội chiến thảm khốc kéo dài bảy năm.

Andronikos III kết hôn lần đầu tiên vào năm 1318 với Irene xứ Brunswick, con gái của Henry I, Công tước Brunswick-Lüneburg bà mất vào năm 1324. Họ còn có một đứa con trai không rõ tên, chết ít lâu sau khi mới sinh vào năm 1321.

Andronikos III kết hôn lần thứ hai vào năm 1326 với Anna xứ Savoy. Bà là con gái của Bá tước Amadeus V, Bá tước Savoy và người vợ thứ hai Maria xứ Brabant. Họ có với nhau mấy đứa con gồm:

Theo nhà sử học Nicephorus Gregoras, Andronikos còn có một cô con gái ngoài giá thú là Irene Palaiologina xứ Trebizond. Bà kết hôn với Basil xứ Trebizond và chiếm ngai vàng của Đế quốc Trebizond từ năm 1340 đến 1341. [3] The Dictionnaire historique et Généalogique des grandes familles de Grèce, d'Albanie et de Constantinople (1983) của Mihail-Dimitri Sturdza còn thêm một đứa con gái ngoài giá thú thứ hai của Andronikos, chuyển đổi sang đạo Hồi dưới cái tên Bayalun. Theo như sử liệu ghi chép thì bà là một trong những bà vợ của Uzbeg Khan của Kim Trướng hãn quốc. [4] Cô con gái này không được liẹt kê trong thư tịch cổ Europäische Stammtafeln: Stammtafeln zur Geschichte der Europäischen Staaten (1978) của Detlev Schwennicke và sự tồn tại của Irene có thể tac động đến các lý thuyết của Sturdza. [5]


Andronikos III Palaiologos (1328-41)

Christ standing on a suppedion before a low thokos, wearing a tunic and himation and holding the right hand in blessing and a book in the left. He has a nimbus cruciger. Sigla at left and right: Ἰ(ησοῦ)ς Χ(ριστό)ς. Border of dots.

 Ο
Ν Π
ΔΡ ˊ Ο 
ΝΙΚΟΣ Λ  Ι
ΔΕΣ ΟΛΟ
Π Ό ΓΟΣ
 Σ 

Reverse

The emperor Andronikos standing on a suppedion, wearing a crown and a loros, an end of which is draped over the left wrist. He holds a labarum in the right hand and an akakia in the left. Manus Dei in the upper right field. Inscription in two columns. Border of dots.

Ἀνδρόνικος δεσπότης [ὁ] Παλαιολόγος.

Obverse

Christ standing on a suppedion before a low thokos, wearing a tunic and himation and holding the right hand in blessing and a book in the left. He has a nimbus cruciger. Sigla at left and right: Ἰ(ησοῦ)ς Χ(ριστό)ς. Border of dots.

 Ο
Ν Π
ΔΡ ˊ Ο 
ΝΙΚΟΣ Λ  Ι
ΔΕΣ ΟΛΟ
Π Ό ΓΟΣ
 Σ 

Reverse

The emperor Andronikos standing on a suppedion, wearing a crown and a loros, an end of which is draped over the left wrist. He holds a labarum in the right hand and an akakia in the left. Manus Dei in the upper right field. Inscription in two columns. Border of dots.

Ἀνδρόνικος δεσπότης [ὁ] Παλαιολόγος.

DO Seals 6, no. 108.1 Zacos-Veglery, no. 126 bis.

Translation

Ἀνδρόνικος δεσπότης ὁ Παλαιολόγος.

Andronikos Palaiologos, despotes.

Commentary

The overall design of this seal is similar to that of the seal of Andronikos II. As on BZS.1951.31.5.1703, Andronikos III stands to the front, holding a labarum in the right hand and an akakia in the left. The manus Dei appears in the upper right field. However, on this seal the emperor’s crown is relatively higher, and in contrast with the drapery falling over Andronikos II’s wrist the material here is decorated with well-articulated pellets. On the reverse appear accent marks.

A comparison of silver issues of Andronikos II with those of Andronikos III reveals a difference in crown types. For example, on DOC 5.2:504 (pl. 31), the emperor Andronikos II is shown wearing a crown that is relatively flat in comparison with the higher crown that Andronikos III is wearing on DOC 5.2:861 (pl. 48). Of course the overall design of the coin differs considerably from Andronikos III’s seal. On the obverse of the coin we find Christ enthroned. The reverse shows the emperor standing at left wearing a loros. He is paired with St. Demetrios, who stands at right and wears a tunic and a himation.

Bibliography

Dumbarton Oaks
Research Library and Collection
1703 32nd Street, NW
Washington, DC 20007


Referensi [ sunting | sunting sumber ]

  • Oxford Dictionary of Byzantium, Oxford University Press, 1991.
  • Bosch, Ursula Victoria (1965), Kaiser Andronikos III. Palaiologos. Versuch einer Darstellung der byzantinischen Geschichte in den Jahren 1321–1341 (dalam bahasa German), Adolf M. Hakkert   Pemeliharaan CS1: Bahasa yang tidak diketahui (link)
  • John V.A. Fine Jr., The Late Medieval Balkans, Ann Arbor, 1987.

Artikel bertopik biografi tokoh ini adalah sebuah rintisan. Anda dapat membantu Wikipedia dengan mengembangkannya.


What to Know About Andronikos III Palaiologos

Andronikos III Palaiologos ruled the Byzantine Empire beginning in 1328 until his death in 1341. As emperor, he oversaw a brief period of resurgence for the empire. Its power had diminished significantly due to the rise of the Ottoman Empire and neighboring European states. After the death of Andronikos III, his ten-year-old son, John V, succeeded him. However, rivalries that developed during John V’s regency resulted in periods of civil war that propelled the Byzantine Empire into further decline.

Early Life

Born March 25, 1297, Andronikos III was the son of Michael IX Palaiologos who ruled Byzantine as co-emperor with his father Andronikos II. His mother, Rita of Armenia, was the daughter of the king of Armenia, Levon II. In 1318, he married Irene of Brunswick. At the time of her death in 1324, they had no living children. His 1326 marriage to Anna of Savoy produced several children who lived into adulthood including his successor, John V.

His grandfather disinherited Andronikos III after the deaths of his father and brother. His brother Manuel was accidentally murdered by men hired by Andronikos to watch over his mistress who he suspected of having affairs. Andronikos was either unaware his brother was one of his mistress’s visitors or failed to tell his men who he instructed to attack any man who visited her at night. After their father, Michael IX, died the following year in 1320, Andronikos fled to Thrace and declared himself emperor. Recognizing the powerful support his grandson had, Andronikos II declared him co-emperor in 1322 to restore peace. However, fighting between the two factions continued until the elder Andronikos II was deposed in 1328 and died in 1332.

Emperor

Andronikos III devoted his energies toward regaining lost territories and stopping the further weakening of the Byzantine Empire. However, his first major effort in 1329 ended in disaster as the attempted relief of the former capital city of Nicaea failed to end the Ottoman siege. By 1331, the city was part of the Ottoman Empire leading Andronikos to offer them payment for leaving his other cities alone.

The Ottomans responded by seizing another city. Andronikos was able to regain Chios, Phocaea, and Lesbos. Fighting with Serbia and Bulgarian resulted in more losses in territory. Andronikos was more successful in gaining control of territory through diplomatic means such as the marriage of his daughter Maria to the Bulgarian emperor’s son. A treaty with Serbia restored portions of Macedonia to Byzantine rule.

His death left the Byzantine Empire in a disarray as various factions fought to gain control over his young son. By the end of his son’s reign, the Byzantine Empire was effectively a vassal state of the Ottoman Empire. The empire ceased to exist after the Ottomans captured its capital city of Constantinople in 1453.

The Byzantine Empire was already diminished when Andronikos III Palaiologos was born. The internal struggles with his grandfather further weakened its armies allowing enemy nations to take advantage. Andronikos’s reign was marked by some successes and frequent failures as the Ottoman Empire continued its push into his territory.